cô học trò nhỏ nhỏ, làm công việc to to, viết tặng ông thầy một bài “điếu văn” nhân ngày 20/11. Post lên blog với sự đồng ý của tác giả.
——————-
thầy tui…
1. Thầy tui có tật super soi người khác. Mỗi một cử chỉ, động tác, cái nhìn… dù nhỏ xíu đều không lọt qua được con mắt tăm tia của ổng. Rủi thay, cái gì ổng nói cũng trúng phóc nên cả trai cả gái đều phục sát đất. Giang hồ gọi ổng là thầy bói, còn ổng cười hì hì, bảo ổng làm việc đó bằng trái tim.
2. Thầy tui chắc rành ẩm thực, quán xá thuộc hàng top Sài Gòn (nghe đâu cả Hà Nội nữa). Thử đi, hãy nói cho ổng biết bạn là ai, ổng sẽ dẫn bạn tới một chỗ chắc chắn hợp với bạn. Ổng sẽ luôn ngồi sẵn ở đó chờ bạn, tủm tỉm cười khi thấy bạn… sướng.
3. Vậy mà thầy tui ăn uống linh tinh. Buổi trưa rất hay bỏ bữa, nhưng (ngạc nhiên chưa!) lại có thể ăn liền một suất rưỡi nếu cô nương đi cùng nhõng nhẽo, õng ẹo vì sợ béo. Ngặt một nỗi, ổng cứ béo ú nên không hề có động lực để thay đổi thói quen này.
4. Thầy tui cực đoan khủng khiếp. Hàng quán chỗ nào ổng cũng lê la, luôn tự nhận mình có tinh thần dân tộc, nhưng lại cương quyết không xơi mấy thứ người Việt hay enjoy: trứng vịt lộn, nội tạng động vật, cá da trơn. Mới đây, nghe nói có người đã dụ được ổng ăn lươn… Nhật! Chẳng biết người này có bí kíp gì!
5. Thầy tui có nhiều tài lẻ. Ở trong một gian nhà gỗ Nam Bộ sắp được xếp hàng di tích cần được bảo tồn, vậy mà ổng có thể chỉ ra chi tiết này lai miền Bắc, chỗ kia pha tạp miền Trung… Chủ nhà chỉ còn nước mắt tròn mắt dẹt vì ngượng.
6. Thầy tui mê con nít như chằn tinh. Ổng nói thịt tụi nó thơm vì không dùng nước hoa, da chúng trắng mịn vì không có son phấn, ngu gì mà không hưởng! Gặp đứa trẻ nào, đặc biệt là từ 1 đến 8 tuổi, ổng sẽ lao vào cù, nựng, cắn… điên cuồng cho đến lúc tụi nó la oai óai hoặc khóc thét lên mới thôi. Dã man hơn, ổng còn bắt tụi nó công nhận bị ổng hành hạ là một… niềm sung sướng mới ghê.
7. Nếu mất dạy và (lỡ) mất luôn nghề CEO, chắc chắn thầy tui sẽ đi làm bảo mẫu. Ai hổng tin cứ lại nhà ổng mà coi ổng chải tóc, chơi Barbie, chùi đít, tắm, cắt móng tay, gấp quần áo… cho con nít, bảo mẫu xịn còn phải chạy dài. Ông bảo mẫu già này rất khác thường, làm hết ngày này qua tháng khác, 15 năm rồi mà không đòi một đồng tiền công.
8. Thầy tui nghe nói có rất nhiều cô hâm mộ (chắc ảo nhiều hơn thật!) nhưng không khóai ngủ với phụ nữ bằng với con nít. Bữa nào thấy ổng đi làm trễ, chắc chắn tối qua được 2 đứa con duyệt cho ngủ chung. Gối đầu lên chân con trai, cho con gái gối đầu lên tay mình, ổng phê quá nên sáng ra không tài nào mở mắt.
9. Thầy tui có tật viết sai chính tả, n thành ng, ng thành n, hỏi thành ngã, ngã thành hỏi… Tội nghiệp, chắc trò sợ thầy đì (mà đì thì khó cấp bằng chứng nhận), hổng dám bắt lỗi nên vẫn cứ sai hòai.
10. Thầy tui nhiều khi inconsistence mặc dù luôn dạy trò phải consistence. Bằng chứng là trên blog, ổng nói mê tiếng “Dạ” nhưng tự mình luôn nói “OK”.
11. Thầy tui giống Lý Bạch, không phải vì làm thơ hay, mà ở điểm mê rượu và mê trăng. Ổng không phải họ Lý nhưng mà chảnh lắm, uống rượu phải uống với bạn hiền, không phải ai có rượu xịn cũng mời được ổng đâu à nha.
12. Thầy tui lãng mạn phát ớn. Đàn ông gì mà cũng chảy nước mắt khi đọc Marc Levy. Nhưng thầy tui sẽ lắc đầu nguầy nguậy nếu bị rủ coi phim Hàn Quốc. Vậy mới là… thầy tui!
13. Thầy tui hổng phải đại gia nhưng bày đặt đèo bồng bồ nhí. Có một em nghe nói tên Lavender, đỏng đảnh thấy ớn. Ổng cúc cung tận tụy phục vụ nó mười mấy năm nay, không một lời đòi hỏi đền đáp, vậy mà nghe nói mới đây ổng bị sốc nặng vì ngay cả muốn ôm, hôn nó cũng từ chối, bảo là mắc cỡ!
14. Cũng may mà nhỏ bồ nhí đó ban cho thầy tui một ân huệ, để ổng có niềm vui mỗi sáng: để nó cạo râu cho ổng (và sau đó ổng phải tự làm lại từ A đến Z), mỗi chiều: đón nó lúc 4 giờ, mỗi đêm: đắp mền và chỉnh máy lạnh cho nó trước khi về phòng mình (Ậc, đã biểu là nó không cho ổng ngủ chung mà!).
15. Thầy tui dễ xúc động lắm (giang hồ gọi là sến). Ai nhắn tin mà lâu không thấy trả lời, rất có thể ổng đang run tay vì rưng rưng. Nhưng ổng cũng cực kỳ dễ nổi cáu. Thử chọc người ổng yêu quý giận thì biết, hậu quả sẽ thật khó lường.
16. Nhưng thầy tui lại dễ tính đến kinh ngạc. Nếu muốn ổng vui, hay muốn xin lỗi ổng sau khi lỡ lời làm ổng cáu? Dễ ợt! Chỉ cần 1 sms dễ thương, tình cảm, quan tâm… cũng đủ khiến ổng vui cả ngày.
17. Nhưng (khổ ghê, lại nhưng!), thầy tui có tật nhớ dai, thù vặt. Ai làm gì cho ổng, ổng nhớ lâu như đỉa bám. Ai trót dại làm mích lòng ổng mà ngoan cố không chịu nhận lỗi, ổng cũng thề không quên.
18. Thầy tui thích bạn, yêu bạn, cần bạn, vì bạn, nói chung là không thể thiếu bạn. Ai buồn, stress, bị sếp chửi oan, bị bồ đá, thua chứng khóan, lỗ nặng vì nhà đất… cứ alô, đảm bảo ổng sẽ có mặt ngay.
19. Thầy tui rất sợ cô đơn nên không muốn ai khổ vì cô đơn. Ổng sẵn sàng là cái thùng cho bạn trút mọi bực dọc, cau có, buồn phiền, sung sướng (hì, nhiều khi sướng mà không có người chia sẻ mới thật là bi kịch!).
20. Thầy tui lẽ ra nên là phụ nữ. Ổng có gần hết những đặc tính của phụ nữ: tinh tế, dịu dàng, chi tiết, tỉ mỉ, thích quan tâm, chăm sóc người khác. Óai oăm thay, hầu hết phụ nữ, cả týp ít tự tin và nhiều tự tin, đều cảm thấy bối rối khi đối diện ổng.